Tuổi 18 – ta có hẹn với tương lai

Tuổi 18 – ta có hẹn với tương lai

Tuổi 18, ta đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, với nhiều điều khó khăn, đầy rẫy khắc nghiệt của cuộc sống. Nhưng có hề gì, chúng ta còn trẻ, với đầy đủ nhiệt huyết và đam mê. Ta có thể làm được mọi thứ ta muốn. Hi vọng còn ở phía trước, cớ gì mà không nắm bắt tương lai của chính mình?…

Tuổi 18 – “chạy ngay đi” khi còn có thể

Ở đâu đó có câu như thế này: “Bầu trời của tuổi 18, hãy để ước mơ của mình bay cao.”

Đó là quãng thời gian khi ta bắt đầu so sánh bản thân mình với mọi người xung quanh. Thằng kia đẹp trai hơn mình, nhà giàu hơn mình. Con bé A xinh hơn và giỏi hơn con bé B. Thay vì ngồi so sánh, tại sao chúng ta không tự biến những cái tốt đẹp của cậu A, cậu B thành của mình? Thay vì phung phí thời gian vào sự ghen tức và so sánh. Cuộc đời thật sự rất ngắn, hãy chạy ngay khi còn có thể.

Có người từng nói với tôi một câu, đại ý là như thế này: Mãi những năm sau này, khi ánh nắng lộng lẫy nhất đi qua đỉnh đầu của tuổi trẻ. Lúc ấy, chúng ta mới nhận ra năm 18 tuổi ta đã hết mình mà sống, đã cố gắng chạy thật nhanh. Dẫu có nước mắt cũng chưa từng hối hận vì năm đó đã chọn con đường ấy để đi.

Tuổi 18 – chỗ cho sự sai lầm và đứng dậy

Mười tám tuổi, chúng ta ngang dọc trong khoảng trời riêng để tìm cho mình một lối đi. Ta cứ bước đi mãi, chẳng cần biết đúng hay sai. Rồi cho đến khi mắt nhèm chân mỏi, ngoảnh đầu lại, đã thấy đi gần hết chặng đường. Có tiếc nuối những gì, đánh đổi điều chi, cũng là những hoài niệm đáng nhớ của một thời tuổi trẻ.

Ta chẳng thể oán hận điều gì và trách móc ai. Bởi đó là con đường mình đã chọn trong những giây phút bồng bột nhất của đời người. Ai nói đều không nghe, ai khuyên cũng mặc kệ, chỉ vì sự cứng đầu và suy nghĩ chưa chín chắn mà đôi khi lầm đường, sai lối.

Nhưng có sao không?

Không! Chẳng sao cả. Vì chúng ta còn trẻ.

18 tuổi là lúc ta được phép sai lầm. Sai lầm trong tình yêu, công việc, học tập. Vài lần vấp ngã, đôi lần bồng bột cũng chẳng sao. Ta cho phép mình có quyền được sai. Nhưng không phải vì thế mà đánh rơi tuổi trẻ vốn dĩ ngắn ngủi, trân quý vào những điều vô nghĩa! Đừng bao giờ quên đi đam mê của chính bản thân.

Ngay khi chưa 20 ta được phép sai lầm. Khi 20, ta đã đủ chín chắn hơn để tiếp thu và đứng dậy.

Tuổi 18 – hãy là phiên bản độc nhất của chính mình

“Bạn sinh ra là một phiên bản, đừng chết như một bản sao”. Huống chi, ta đang sống trong những ngày tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Tuổi 18 thật sự rất trân quý đối với mỗi chúng ta. Tại thời điểm ấy, cũng chính vì ta chưa đủ lớn khôn, trưởng thành, mà ta lại có thể sống là chính mình, làm những điều mình muốn. Lối mòn sẽ giết chết bản sắc cá nhân. Sao ta không tự vẽ cho mình một lối đi riêng, với niềm đam mê và sự đẹp đẽ nhất cho bản thân.

Tuổi trẻ ta lơ ngơ chẳng giữ được gì trong tay. Thế mà dám bỏ lại thế giới ồn ã phía sau lưng, chạy ào qua mấy mùa hạ, mấy mùa mưa bão… Thế giới này rộng lớn như vậy, cũng chẳng bằng bầu trời năm mười tám tuổi của chúng ta.

Mười tám tuổi, chúng ta còn có hẹn với tương lai. Tuổi 18, ta mang theo cả một vùng trời ước nguyện. Những ước mơ ngày xưa ta từng bất chấp điên cuồng theo đuổi, rồi một ngày nào đó, hóa thành câu chuyện rực rỡ nhất ở những năm tháng sau này.

Bài viết liên quan Góc Học viên

GIỚI THIỆU MMA
Sản phẩm của học viên

Sản phẩm học viênXem thêm>>>