Đừng quên cơm áo không đùa với kẻ lười mộng mơ

“Trên đời này có 3 việc: Việc của bản thân; Việc của người khác; Việc của ông trời.

Chúng ta thường buồn phiền là do: quên mất việc bản thân, thích xen vào việc người khác và lo lắng về việc của ông trời.

Muốn vui vẻ rất đơn giản, chỉ cần: Làm tốt việc của bản thân, đừng xen vào việc người khác và đừng nghĩ việc của ông trời !”

Cuộc đời chỉ có 1, hãy để tâm trí ta bay cao, miễn là đôi chân vẫn đặt trên “mặt đất”.

Người ta thường để tâm đến những điều mọi người nghĩ về mình.

Vì vậy, vô tình ta bị cuốn theo sự áp đặt và suy nghĩ của người khác. “Bạn đừng ăn mặc như thế, xấu lắm!”, “Mình thấy bạn hôm nay hơi mập thì phải?” “Bạn nên thay đổi kiểu tóc.” Chính những lời lẽ đó có thể là nguồn cơn của những sai lầm bạn mắc phải.

Năm 2010, tôi tốt nghiệp Học viện Ngân hàng và làm việc tại một ngân hàng có tiếng nhất nhì trong cả nước. Nhưng vùi đầu vào văn phòng vài năm, tôi chán nản tột bậc và quyết định rẽ sang 1 con đường khác: quay phim. Đương nhiên đó là cả một quá trình dài. Thời gian đầu, tôi dẫn dắt mình với những thước phim đúng chuẩn vì đam mê. Lúc ấy tôi vẫn chưa dám nghỉ hẳn. Miếng cơm manh áo vẫn là thứ ràng buộc mình. Ban ngày đi làm, tối về mày mò máy móc, tìm hiểu các tips. Cuối tuần thì đi quay, đi chụp.

Tôi vẫn luôn quan niệm rằng thời điểm bắt đầu thì mình không thể đòi hỏi kiếm được tiền từ công việc yêu thích của mình được. Mình phải chuẩn bị những mỏ neo – để có thể dắt bản thân mình ra xa. Sau những tháng ngày cực khổ nhưng đáng quý ấy, tôi tự lo được cho cuộc sống của chính mình. Vì thế nên mới quyết định viết vài dòng chia sẻ với các bạn, nhất là những ai còn đang là học sinh, vì đây là lựa tuổi các bạn cảm thấy băn khoăn, vô định nhất.

Hãy cứ đam mê, hãy cứ dại khờ

Tuổi trẻ bây giờ có câu “Mình thích thì mình làm thôi”. Mặc dù là có một lời nói không kịp nghĩ nhiều, không lưỡng lự đôi co, nhưng thật khiến cho những bậc cô bác phải đem lòng “ngưỡng mộ”. Bởi người lớn thật khó khắn khi phải đưa ra quyết định cho cuộc sống cho gia đình.

Được làm những gì mình thích là đặc quyền của mỗi người. Nhưng bạn biết rồi đấy, khi sống đến một ngưỡng nào đó trong đời, con người ta không thể thỏa mái, tự do vẫy vùng với những điều mình thích nữa. Nên lúc chưa bị ràng buộc với quy tắc, với những luật lệ này kia, thì tranh thủ nổi loạn đi, khi còn có thể!

Hãy mơ ước và chuẩn bị đồ đạc quần áo đi. Bởi vì bạn phải chiến thắng con đường dẫn đến ước mơ ấy. Hãy để bạn được ngắm nhìn những vẻ đẹp khác nhau của cuộc sống. Hãy để tâm hồn được bay xa. Hãy cứ khát khao. Cuộc đời này là của bạn, tin vào bản thân mình và hãy làm tất cả những đều mà mình muốn, và chắc rằng bạn sẽ không phải hối tiếc vì sự lựa chọn của mình.

Cuộc đời của của mình, hãy làm bất cứ điều gì mình thích – miễn là tự lo được cho bản thân

Các bạn đã từng đọc câu chuyện về chú ốc sên chưa?

Chú sên con chạy đến và hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được! Co không thích nó tý nào.”

“Con à, vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.

“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.

“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được. Tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.

Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.

“Vì vậy mà chúng có cái bình đó con!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta”.

Chú ốc sên sống dựa vào sức mạnh của chính mình.

Vậy, tại sao chúng ta không thể?

Có một số người mỗi khi gặp phải chuyện gì, việc đầu tiên nghĩ đến là tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác. Có người bất luận là có việc hay không, đều thích đi theo người khác. Có rất nhiều người không biết mình đang đợi chờ điều gì. Nhưng họ cảm nhận được rằng sẽ có một điều gì đó xảy ra, vận may sẽ đến hoặc sẽ phát sinh những cơ hội mới, hoặc sẽ có một ai đó đến giúp họ.

Có một số người luôn chờ đợi nguồn tài chính từ bố mình, từ ông chú giàu có hay một người bà con xa. Có người lại sống nhàn tản không vì mục đích gì cả. Có người lại sống theo điều khiển của bố mẹ.

Thực sự là không ai trong chúng ta có thể sống mà không cần sự quan tâm giúp đỡ của những người xung quanh. Nhưng đó sẽ là sự giúp đỡ trong khả năng của họ. Và bạn thực sự không thể xoay sở nếu không có sự giúp đỡ. Chẳng ai mà có quá nhiều thời gian để tận tâm giúp đỡ bạn. Khi ruộng lúa của bạn chín vàng cách tốt nhất là hãy tự mình thu hoạch về nhà. Đừng mong chờ sự giúp đỡ của người khác khi bạn vẫn có thể tự mình làm được. Bởi vì họ cũng có những ruộng lúa của mình.

Tự do nhưng tự lo

Đừng trông chờ quá nhiều vào người khác bạn nhé. Hãy tập lối sống tự lập để được là chính mình. Đừng nép sau cuộc đời của một ai đó, hãy sống cuộc đời của mình. Hãy biến nó thành những trang sách ý nghĩa cho những người xung quanh học hỏi. Vì cuộc đời này là của chính mình đừng trông đợi vào ai.

Bố mẹ tôi luôn nói rằng: làm gì thì làm, miễn là tự lo được cho bản thân. Đúng vậy, hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ. Nhưng luôn để đôi chân của mình đặt trên mặt đất bạn nhé. Hãy hiện thực hoá những giấc mơ có thể. Đừng mơ mộng viển vông, bởi ta còn phải sống. Và miếng ăn chẳng bao giờ là chuyện đùa với những kẻ lười mộng mơ. Muốn có làm mà không có ăn, thì chỉ nên làm gì? 

 


Sản phẩm học viênXem thêm>>>

098 3670282